
Thưa NSND, bộ phim “Dưới ô cửa sáng đèn” khai thác bối cảnh về những khu tập thể cũ - một không gian đầy ắp ký ức. Điều này gợi lại cho ông những cảm xúc gì?
- Tôi tin rằng trong tuổi thơ của mỗi người, ai cũng có một môi trường gắn bó - có thể là một khu tập thể, một con phố hay một làng quê. Đó là nơi lưu giữ những kỷ niệm sâu sắc mà dù khi trưởng thành hay đi xa, mỗi khi trở về, chúng ta đều cảm thấy bồi hồi. Không chỉ riêng đạo diễn, biên kịch hay diễn viên, mà tôi nghĩ tất cả chúng ta đều tìm thấy một phần gắn bó như thế.
“Dưới ô cửa sáng đèn” chính là câu chuyện được xây dựng trên tinh thần và chủ đề nhân văn như vậy.
Nhân vật người bố trong bộ phim “Dưới ô cửa sáng đèn” có điểm gì đặc biệt để thu hút ông tham gia?
- Vai diễn hấp dẫn tôi vì đó là hình ảnh một người bố rất bình dị, trân trọng các giá trị gia đình và hết lòng lo lắng cho tương lai của con cái. Điểm mới là nhân vật này còn có sự gắn kết chặt chẽ với xóm giềng. Ông ấy sống cùng khu phố, cùng chia sẻ vui buồn với những người xung quanh chứ không chỉ bó hẹp trong nội bộ gia đình. Sự chân thật, quyết đoán nhưng cũng đầy tình cảm của nhân vật này rất dễ đi vào lòng người.
Trong phim, ông tiếp tục tái hợp với diễn viên Quang Sự. Lần “làm bố” này của ông có gì khác so với những lần trước?
- Hầu như các phân đoạn của tôi trong phim này đều “dính” đến Quang Sự. Chúng tôi lại vào vai bố con, nhưng tính cách và hoàn cảnh thì hoàn toàn khác. Hai chú cháu đã làm việc với nhau nhiều nên rất hiểu ý và tung hứng ăn ý. Hy vọng khán giả sẽ đón nhận sự thay đổi này.
Từng kinh qua rất nhiều dạng vai từ phản diện đến lãnh tụ, tại sao những vai người bố hiền lành vẫn luôn có sức hút đặc biệt với ông đến vậy?
- Những vai như người cha - cụ thể là ông Sinh trong bộ phim này - vẫn là dạng nhân vật mà tôi yêu mến nhất. Đó là một người cha luôn đặt gia đình lên hàng đầu. Niềm vui của người làm cha mẹ là được thấy con trưởng thành và nỗi đau xót lớn nhất chính là khi chứng kiến con mình thất bại hay đổ vỡ. Những rung cảm đời thường đó luôn có sức hút rất lớn đối với tôi. Có ý kiến cho rằng những vai người bố hiền lành, khắc khổ dễ khiến người nghệ sĩ đi vào “lối mòn”. Quan điểm của tôi rất rõ ràng: Nếu là một con đường mòn nhưng mang lại những giá trị tốt đẹp, nhân văn thì kiểu gì tôi cũng vẫn sẽ đi. Tôi chỉ không đi nếu con đường đó dẫn đến sự ngang trái hay thiếu giá trị thôi.
Sau thành công của những dự án điện ảnh lớn như “Phí Phông”, ông thấy môi trường làm phim truyền hình hiện nay thay đổi ra sao so với thời kỳ trước?
- Bây giờ mọi thứ chắc chắn và chuyên nghiệp hơn ngày xưa nhiều. Hồi đó chúng tôi chủ yếu đóng phim theo đơn đặt hàng của Nhà nước, cường độ sản xuất rất khác. Tuy nhiên, nếu nói đóng phim truyền hình để “giàu” thì thực sự tôi chưa thấy ai giàu cả.
Với những người già như chúng tôi, đóng những vai ngắn 5-10 ngày hay dài hơi hơn một chút thì thu nhập cũng chỉ dừng ở mức vừa đủ thôi.
Vậy điều gì thôi thúc ông vẫn miệt mài với ống kính máy quay dù thu nhập không cao và ông có ngại việc phải “dựa dẫm” kinh tế vào con cái?
- Đầu tiên là vì đam mê, thứ hai là đi đóng phim tôi được gặp gỡ anh em, bạn bè, gặp các cháu trẻ tuổi thấy mình như trẻ lại. Với đồng lương hưu và cátxê đi diễn, tôi vẫn tự lo cho bản thân những nhu cầu cơ bản.
Tôi muốn tự chủ để không phải dựa dẫm hay làm phiền đến con cái. Chỉ khi nào có việc đại sự phát sinh lớn thì mới cần tính toán thêm thôi (cười).

