
Hạ Mộng đóng vai diễn của Lý Thấm ở "Sở Kiều truyện 2". Ảnh: VieON.
Trong khi phim "Sở Kiều truyện" phần 1 do Lý Thấm thể hiện từng lấy đi không ít nước mắt khán giả, thì phiên bản mới trong "Băng hồ trọng sinh" (tức phần 2) lại bị nhận xét thua kém về mặt cảm xúc lẫn lối diễn xuất của diễn viên.
Ở "Sở Kiều truyện" phần 1, Nguyên Thuần do Lý Thấm đóng là hình mẫu điển hình của một nhân vật có chiều sâu tâm lý. Nửa đầu cuộc đời, nàng là công chúa cao quý, lớn lên trong nhung lụa, ngây thơ tin vào tình yêu và lòng người. Nhưng biến cố dồn dập đã đẩy nhân vật vào bi kịch: tình yêu tan vỡ, danh dự bị chà đạp, gia đình và quốc gia sụp đổ. Từ một “đóa hoa trong lồng kính”, Nguyên Thuần trở thành người mang đầy thù hận, nhưng vẫn giữ được sự kiêu hãnh và ý chí.
Chính hành trình chuyển biến tâm lý phức tạp này đã giúp Lý Thấm ghi dấu ấn sâu đậm. Diễn xuất của cô được đánh giá cao khi thể hiện trọn vẹn sự mong manh, tan vỡ nhưng không gục ngã của nhân vật. Nhiều phân cảnh như đại hôn, chặn ngựa hay cầu xin tình yêu đều trở thành “kinh điển”, khiến khán giả không khỏi xúc động. Nhờ đó, Nguyên Thuần trở thành một trong những vai diễn đáng nhớ nhất của màn ảnh Hoa ngữ.
Ngược lại, phần 2 do Hạ Mộng đảm nhận lại gây thất vọng. Nhiều ý kiến cho rằng nhân vật Triệu Thuần Nhi (tức Nguyên Thuần) thiếu chiều sâu, đặc biệt ở những phân đoạn cao trào. Các cảnh quan trọng như hôn lễ hay quỳ cầu xin không thể hiện rõ sự giằng xé nội tâm, khiến cảm xúc trở nên nhạt nhòa.
Không chỉ vậy, cách xây dựng kịch bản cũng gây tranh cãi. Một số tình tiết bi kịch được khai thác theo hướng bị cho là “mỹ hóa nỗi đau”, đặc biệt là các cảnh liên quan đến bạo lực với phụ nữ. Việc dàn dựng thiên về hình ảnh đẹp, thiếu sự đồng cảm đã khiến khán giả phản ứng tiêu cực, cho rằng cách tiếp cận này thiếu tinh tế và gây khó chịu khi theo dõi.
Theo truyền thông Trung Quốc, khi phần 2 lên sóng, sự quan tâm của khán giả lại vô tình kéo theo làn sóng tìm lại phần 1. Chỉ trong thời gian ngắn, độ thảo luận về vai diễn Nguyên Thuần của Lý Thấm tăng mạnh, cho thấy sức sống bền bỉ của nhân vật này trong lòng công chúng.
Việc so sánh giữa hai phần là điều khó tránh khỏi. Tuy nhiên, trường hợp của Nguyên Thuần cho thấy rõ vai trò quyết định của diễn xuất trong việc truyền tải chiều sâu nhân vật. Một kịch bản tốt có thể tạo nên biểu tượng nếu được thể hiện trọn vẹn, nhưng cũng có thể trở nên nhạt nhòa nếu thiếu nội lực diễn xuất.

