
Một phần tư cuộc đời
22 năm trước, ngày 25.4.2004, tại sân White Hart Lane cũ của Tottenham, Thierry Henry cùng các đồng đội và người hâm mộ Arsenal ăn mừng chức vô địch Premier League lần thứ ba. Khi ấy, không ai có thể ngờ Arsenal sẽ phải chờ lâu đến vậy để một lần nữa tiến gần cảm giác ấy.
Khi Pháo thủ đăng quang năm 2004, Max Dowman, Myles Lewis-Skelly và Cristhian Mosquera còn chưa chào đời. Bukayo Saka, Jurrien Timber, Gabriel Martinelli mới chập chững tập đi và mặc tã. Declan Rice và Martin Odegaard mới bắt đầu học tiểu học. Mikel Arteta, 22 tuổi, mải mê tiếp thu kiến thức bóng đá, ngôn ngữ và các ý tưởng với tư cách là một tiền vệ trẻ đầy tham vọng.
Mùa giải 2025-2026, đội hình này đã gánh vác trách nhiệm của hàng triệu cổ động viên trên toàn thế giới, những người đặt niềm tin vào tập thể cầu thủ và huấn luyện viên tài năng, cống hiến và đầy khát khao được lựa chọn để đại diện cho Arsenal.
Mất 30 năm Liverpool mới vô địch Premier League lần đầu, nhưng 22 năm để Arsenal lại đứng trên đỉnh cũng đặc biệt không kém. Rất nhiều điều xảy ra trong khoảng thời gian dài đằng đẵng đó. Người ta yêu nhau, bỏ nhau, sinh con, nhìn chúng trưởng thành, đau buồn vì mất đi người thân hoặc bạn bè, có việc làm, mất việc, đổ bệnh, kỷ niệm những dịp đặc biệt, cùng rất, rất nhiều ngày bình thường dọc theo hành trình. Đó là một phần tư cuộc đời.
Khẩu hiệu “Hãy nhớ bạn là ai, bạn là gì và bạn đại diện cho ai” lại vang vọng. Từng cá nhân hiện tại đại diện cho chính họ, cho đồng đội, cho gia đình, cho câu lạc bộ và cho những ai trên khắp hành tinh này quan tâm đến Arsenal. Trong mùa giải khắc nghiệt kéo dài 10 tháng, với bóng ma của tất cả những nỗ lực thất bại trước đó bám đuổi, điều đó mang một sức nặng đáng kể.
Trên suốt chặng đường, một trong những chủ đề kỳ lạ đối với nhiều cổ động viên Arsenal là việc tận hưởng chiến thắng khó khăn đến nhường nào. Nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng ẩn sâu bên dưới là khát khao tột độ muốn đạt được mục tiêu, không để nó tuột mất, bấu víu vào nó bằng cả mạng sống, thứ khát khao đã tích tụ suốt 22 năm.
Arsenal thậm chí còn không phải là ứng cử viên vô địch trong hầu hết các mùa giải đó. Nhưng giai đoạn thách thức này đã biến nó thành một cuộc đua danh hiệu kéo dài 4 năm. Sau 3 lần liên tiếp gục ngã trước ngưỡng cửa thiên đường, dĩ nhiên, họ phải sống trong sợ hãi cho đến khi cuối cùng họ làm được.
Trên đỉnh nhìn lại
Có một điều thú vị là khi đứng trên đỉnh vinh quang, người ta nhìn lại những khó khăn đã trải qua để cảm nhận sâu hơn hương vị chiến thắng. Với Arsenal, cảm giác “nhìn lại” đó thậm chí đem đến cái rùng mình vì nó quá khủng khiếp. Hơn 8.000 ngày, đó là một con đường dài, ngoằn ngoèo qua các giai đoạn thất vọng, tức giận, tuyệt vọng, lạc quan và - có lẽ là trạng thái tồi tệ nhất đối với bất kỳ ai trong thể thao - sự thờ ơ.
The Gunners từ vị thế của nhà vô địch đã tụt dần trong sự xuất hiện của các tỉ phú tại Premier League, bắt đầu từ Roman Abramovich ở Chelsea. Không chỉ phải thắt lưng buộc bụng để xây sân mới Emirates, họ còn phải “bán máu”. “Dự án trẻ” đầy tâm huyết của Arsene Wenger bị xé toạc, Arsenal mất chỗ đứng trong cuộc đua quyền lực.
Không chỉ vậy, họ còn phải nhận sự thù địch từ mọi đối thủ, dẫn đến những ca gãy chân kinh hoàng của Abou Diaby, Eduardo da Silva và Aaron Ramsey. Sự nghiệp của 2 trong 3 người bị hủy hoại. Rồi những biến động trên thượng tầng, sự chia rẽ trong người hâm mộ về vị trí của Wenger…
Dù vậy, trong khó khăn, họ cũng tìm thấy điểm tựa - Mikel Arteta. Nếu Arteta của giai đoạn 2011-2016 giúp Arsenal chấm dứt cơn khát danh hiệu bằng FA Cup 2014 thì Arteta của hiện tại bền bỉ, bản lĩnh cũng có FA Cup năm 2020 (với tư cách huấn luyện viên) và giờ là Premier League.
22 năm sau “Thế hệ bất bại”, tại Highbury Square cổ kính, bức tượng đồng của huyền thoại Herbert Chapman vẫn đứng đó, chứng kiến một chương mới được viết lên. Vinh quang đã bén rễ, lời nguyền “kẻ về nhì” hay “những đứa trẻ không lớn” chính thức bị xóa bỏ.

